Những giấc mơ dang dở

Những giấc mơ dang dở.
Không chỉ anh Thăng phải ra đi khi ước mơ biến Sài Gòn thành một đô thị hiện đại còn dang dở (cứ coi đó là mong ước chân thành, nghiêm túc, đúng đắn của anh ý), thì đã từng có rất nhiều những người khác cũng có ước mơ nồng cháy và mãnh liệt hơn thế, chân thành và day dứt hơn thế nhưng rồi đều phải ra đi khi mọi giấc mơ đó đều chưa trở thành sự thật.
Tôi nhớ lần sang Singapore, anh Võ Tá Hân dẫn tôi vào một private club rồi chỉ cho tôi đây là bàn mà ông Võ Văn Kiệt gặp Lý Quang Diệu hay Phan Văn Khải gặp Ngô Tác Đống rồi nhờ thế, tôi nỗ lực mang “câu chuyện Singapore” về Việt Nam. Đọc hồi ký Lý Quang Diệu hẳn ai đó cũng có một mơ ước nào đó, (mà có ước mơ thì khó gì đâu, chỉ biến ước mơ thành hiện thực mới khó thôi), tôi mới nhận thấy rằng trên mảnh đất này, những ước mơ như thế không có thật và không thể trở thành sự thật.
Việt Nam là một quốc gia, nơi chẳng bao giờ có “những giấc mơ trở thành hiện thực”. Không có con người, không có teamwork, không có mảnh đất, không có không khí và không gian cho phép hình thành những nhà lãnh đạo đích thực. Không có những nhà lãnh đạo đích thực, không có ai biến những giấc mơ của công chúng thành hiện thực..
Ở Singapore, ông Lý Quang Diệu làm được thế vì ông ta có một cuộc đời để cống hiến, còn ở đây, không ai có cuộc đời cả, tất cả chúng ta chỉ có cuộc sống mà thôi..

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*