13 REASONS WHY

13 REASONS WHY
Rảnh rỗi nên dạo này mình cũng chạy theo xu thế: xem series phim này. Bình thường thì mình sẽ không xem đâu vì không thích phim teen, nhưng gần đây tâm trạng lại down nên xem cũng không hại gì (lưu ý: chán đời xem phim này khá hợp, ít nhất là để tự nhủ: xét cho cùng thì ai cũng chán đời thôi, you’re not alone). Nội dung: một cô gái đã tự sát kể lại 13 lý do khiến cô đi đến quyết định từ giã cõi đời, qua các cuộn băng.
Xem “13 reasons why”, mình không thôi tự hỏi: “có thật là trường trung học Mỹ tệ đến thế không nhỉ?” Kể cả không xét đến chuyện đen tối nhất đã xảy ra với Hanna, thì những chuyện khác đúng là kinh khủng. Bỗng nhiên mình nhớ đến thời trung học của mình. Không đến mức như trong phim, tất nhiên, nhưng cũng khá tệ hại. Tệ đến nỗi, đại học hóa ra lại là một sự giải thoát. Ở trường trung học, mình cũng là một đối tượng bị bắt nạt. Kiểu như, bị trêu ghẹo, bị tẩy chay không ai nói chuyện cùng, không có lấy 01 người bạn tốt ở trường (hồi đó, thật sự chỉ ước ao có một người bạn tốt, mà thực tình là không có một ai hết). Thật sự là địa ngục. Ai từng trải qua mới thấu. Ngẫm lại thì cũng không khó hiểu lắm, vì..ờ thì mình cũng hơi khác người. Trước đã vậy mà giờ vẫn thế, theo chuẩn xã hội. Chỉ khác là lớn lên rồi thì xã hội bắt đầu mặc kệ, và mình cũng mặc kệ xã hội. Nhưng chính bởi vậy nên mình không thích bị nhắc nhớ về thời niên thiếu. Thậm chí mình chưa bao giờ đi dự một buổi họp lớp nào, dù là cấp 2 hay cấp 3. Và mình cũng hẹn hò nhăng nhít, những chuyện hồi đó là big deal mà bây giờ thì quên sạch. =))) Thật may mắn là cái thời trung học điên rồ ấy đã lùi xa. Thở phào luôn.
Mặc dù các bạn tuổi teen trong series phim này rất đáng thương, nhưng mình thấy thương bố mẹ của chúng nó hơn. Bố mẹ gì mà tận tâm vcđ. Tìm cách nói chuyện. An ủi, động viên, cổ vũ, chiều chuộng đủ thứ. Vậy mà chúng nó vẫn cứ câm như hến. Và khi đụng chuyện thì chúng nó nghĩ: “mình chẳng còn ai cả, chẳng có ai quan tâm đến mình, chẳng có ai nói chuyện với mình.” Haizzz, thế còn bố mẹ thì sao? Chẹp, vấn đề chính là như vậy. Mình xưa giờ cũng không phải ngoại lệ. Rất sợ bố mẹ biết những rắc rối của mình. Không biết nói thế nào, nói để làm gì đây? Khoảng cách thế hệ thật là khó khăn. Hóa ra Việt Nam thế nào, thì Mỹ cũng thế. Khổ chưa.
Uhm thôi, giới thiệu đến vậy thôi kẻo spoil. Thực ra mình không thấy phim hay đến vậy (chắc mình đã quá tuổi để mê phim teen), nhưng xem cũng khá cảm động. Các bậc phụ huynh nên xem để tìm hiểu tâm sinh lý bọn trẻ vị thành niên, kiểu vậy. Cảnh báo là phim cũng hơi nặng nề chút.
P/s: thằng bé nhân vật chính dễ thương quá, kiểu mẫu con trai hiền lành ngốc nghếch lặng lẽ và mong manh. Mắt buồn. Làm nhớ đến Joseph Gordon-Levitt hồi trẻ. 😀

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*