LỊCH SỬ CỦA NỤ HÔN

LỊCH SỬ CỦA NỤ HÔN – NGƯỜI VIỆT XƯA KHÔNG BIẾT HÔN MÔI KHI QUAN HỆ TÌNH DỤC.
Không phải nền văn hóa nào, dân tộc nào trên thế giới cũng biết hôn môi, người Việt cổ cũng vậy.
Trong quá trình nghiên cứu về lịch sử gia đình, hôn nhân, và tình yêu ở Việt Nam, dù đã cố gắng tìm kiếm nhưng tôi không hề có bất kì cứ liệu nào về việc người Việt Nam đã biết hôn môi lãng mạn trước khi chịu ảnh hưởng của văn minh phương Tây.
Điều này là hoàn toàn bình thường. Từ góc độ nhân loại học, những nhà nhân loại học đã khảo sát 128 nền văn hóa có trong danh sách eHRAF World Cultures, 27 nền văn hóa từ Standard Cross Cultural Sample và phỏng vấn 88 nhà dân tộc học về 13 nền văn hóa khác, tổng cộng 168 nền văn hóa để chỉ ra rằng:
-54% nền văn hóa không hề biết đến hôn môi, hoặc coi chạm môi vào nhau là bẩn thỉu không phải biểu hiện của tình cảm nam nữ.
-46% nền văn hóa còn lại, hình thức hôn môi cũng không được phổ biến. Họ có thể hôn má, hôn trán, cọ mũi hoặc ôm ghì mặt với mặt. Không một nền văn hóa nào ở khu vực Châu Phi hạ Sahara, Trung Mỹ, Tân Guinea, và vùng Amazon Nam Mỹ biết đến hôn môi. Việc hôn môi phổ biến hơn ở Trung Đông và châu Á.
-Người Trung Quốc trước khi chịu ảnh hưởng của văn hóa phương Tây cũng không biết đến hôn môi. Năm 1941, trong quá trình khảo cổ, những nhà khảo cổ Trung Quốc khi tiến hành khai quật ở khu vực Bành Sơn, Mi Sơn, Tứ Xuyên có phát hiện ra một ngôi mộ đá thời Đông Hán có cảnh nam nữ hôn nhau. Giới khảo cổ Trung Quốc gọi nó là “nụ hôn đầu tiên của người Trung Quốc” nhưng khi xem kĩ lại hình thì đây có lẽ là hôn má chứ không phải hôn môi. Trước khi tiếp xúc với văn hóa phương Tây, để biểu đạt tình cảm gần gũi nam nữ, người đàn ông và người đàn bà sẽ hôn má nhau.
Khi xem lại những bức tranh quan hệ tình dục của người Trung Quốc vào thời kỳ cổ đại cũng thấy ảnh trai gái quan hệ tình dục nhưng hôn má chứ không hôn môi.
Như vậy có thể thấy, hôn môi trong quan hệ nam nữ KHÔNG PHẢI là hiện tượng phổ biến trên thế giới như chúng ta lầm tưởng. Vậy từ khi nào người Việt Nam thể hiện sự thân mật trong quan hệ nam nữ bằng HÔN MÔI NHAU? Và nếu KHÔNG hôn môi nhau thì họ “hôn” thế nào?
Trong từ điển Alexandre de Rhodes (1591-1660), phần mục từ “hôn” ông giải thích bằng tiếng Bồ Đào Nha là “beija, Latin là “osculor”. Có nghĩa là “hôn”. Nhưng không biết chắc chắn là hôn môi hay hít má (Cảm ơn anh Nguyen Dai Co Viet cải chính). Quyển từ điển này đã ghi nhận từ “yêu”, có nghĩa là tình yêu nam nữ.
“Từ điển chữ Nôm trích dẫn” của Viện Việt học không ghi nhận bất kì mục từ nào liên quan đến việc nam nữ hôn môi nhau. Mục từ “hôn” cũng có một yếu tố là “chồng ấp” “vợ hôn” (con) nhưng ở trong một văn bản Nôm rất mới gần đây, cuối thế kỉ 19.
Như vậy từ “hôn” đã xuất hiện cuối thế kỉ 17, nhưng không chắc đây là “hôn môi”, hay “hôn má”.
Thú vị nhất trong sách Đại Nam Quấc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của xuất bản năm 1895, đã bắt đầu ghi nhận mục từ Hôn. Hôn hay “hun” theo Huỳnh Tịnh Của có nghĩa là “Kế miệng mà nút, ấy là hun theo TÂY; kế mũi mà hít ấy là hun theo An-nam cùng người Trung-quấc”.
Trong văn chương viết về tình yêu, sự hấp dẫn tình dục với đàn ông Việt xuất phát từ GÒ MÁ, và BÀN TAY, cùng ĐÔI MẮT của người phụ nữ chứ không xuất phát từ MIỆNG và nụ hôn MÔI.
NHƯ VẬY CÓ THỂ KHẲNG ĐỊNH, HÔN MÔI KHÔNG TỒN TẠI Ở VIỆT NAM TRƯỚC KHI CHỊU ẢNH HƯỞNG CỦA PHƯƠNG TÂY. Và đến cuối thế kỉ 19, việc hôn môi mới bắt đầu xuất hiện như một cách để biểu hiện tình yêu nam nữ. Việc hôn nhau bằng môi chắc chắn chỉ phổ biến ở đầu thế kỉ XX.
Đến nay, trải qua hơn một trăm năm, người Việt đã hoàn toàn thay đổi quan niệm của họ về tình yêu, tình dục và quan hệ nam nữ. Lịch sử về tình yêu và gia đình là một khoảng trống mà những nhà sử học cần phải làm rõ chứ không chỉ lịch sử của các triều đại, vốn chỉ là một khía cạnh nhỏ (và phần nào đã nhàm chán) trong nghiên cứu lịch sử Việt Nam.
————
Về mặt tư liệu
Xem “Is the Romantic–Sexual Kiss a Near Human Universal” của William R. Jankowiak,Shelly L. Volsche,Justin R. Garcia ở đây: http://onlinelibrary.wiley.com/doi/10.1111/aman.12286/full…
Sách “Từ điển chữ Nôm trích dẫn” đã có bản search được trong thư viện Nhân học
Sách Alexandre de Rhodes (1591-1660) Từ điển Việt Bồ La đã có trong thư viện Nhân học
Sách Đại Nam Quấc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của cũng đã có trong thư viện Nhân học
——
Thư viện Nhân học là một thư viện phi lợi nhuận, chúng tôi chủ trương TẬP HỢP TOÀN BỘ những tư liệu NGHIÊN CỨU hoặc PHỤC VỤ CHO NGHIÊN CỨU về VIỆT NAM ở nước ngoài bằng các thứ tiếng ANH – TRUNG – VIỆT – NHẬT – HÀN – PHÁP về một nơi để tiện cho những nhà nghiên cứu Việt Nam trong và ngoài nước có cơ sở để tra cứu tư liệu phục vụ cho nghiên cứu của mình. ĐÂY SẼ LÀ THƯ VIỆN PHỤC VỤ NGHIÊN CỨU VIỆT NAM có quy mô LỚN NHẤT và HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ BẤT KÌ HẠN CHẾ NÀO TRONG VIỆC SỬ DỤNG THƯ VIỆN
Chi phí vận hành lưu trữ dữ liệu cực kỳ lớn, cộng với việc trả lương cho các bạn tình nguyện viên thu thập và chỉnh lý dữ liệu liên tục trong một thời gian dài khiến chúng tôi bắt buộc phải thu phí tham dự là 500 ngàn đồng 1 năm
Thư viện hiện có 170 ngàn đầu tư liệu đã qua chỉnh lý và hơn 10 triệu đầu sách đang trong quá trình chỉnh lý.
Để được hướng dẫn đăng ký, xin gửi tin nhắn.

118 Comments

    • Em có thắc mắc xa hơn kiểu các tư thế quan hệ gì các cụ mình triển khai không em? Anh đang định viết về cái này. Nhưng sợ bị tẩy chay :v

  1. Huỳnh Tịnh Của có nghĩa là “Kế miệng mà nút, ấy là hun theo TÂY; kế mũi mà hít ấy là hun theo An-nam cùng người Trung-quấc”.

    • Thì em bị lịch sử nhà trường “hấp diêm” thì để lịch sử của bọn anh “hấp dẫn” là đúng rồi 😀

  2. “Song sa vò võ phương trời, Nay… đã lại mai… ” cái giọng điệu khí khái đắm say mà, hai người lao vào nhau (“song sa..”) tối tăm mặt múi quá chứ lị… :v (Mai, Hoàng: nghe tên đều còn sáng mà :))))

  3. thế là các anh đi ngược lại lịch sử đấy 😀 nhà trường mà thế thì các anh phải để các em nó … các anh =))))))))))))) hoặc ngược lại 😀

  4. Thầy Le Minh Khai phải hôn cô Hà đúng cách nhé. Không nên hôn kiểu Tây, phải hôn kiểu Việt thầy ạ

    • anh nói vầy thành ra sẽ có 1 phong trao GÌN GIỮ VĂN HÓA VIỆT QUA VIỆC TRAI GÁI HÔN NHAU đấy ạ! :))))

  5. Có vài thắc mắc:
    – Nhật Bản, Ấn Độ thì sao? Các “dâm thư” của Trung Quốc nhắc đến hôn như thế nào?
    – Có hay không tình trạng: Hôn nhưng ko dám tả hay vẽ?

    • Nhật Bản có hôn môi. Dâm thư cổ đại của Trung Quốc em xem đã mấy ngày nay, không có hôn môi mặc dù miêu tả rất rõ ko thiếu bộ phận, hành vi và tư thế nào anh ạ :v

  6. Bạn Nguyen Phuc Anh có nhiều bài hay quá, mình xin chia sẽ những bài nào mình thấy thú vị nhất nhé 🙂

  7. Các cụ ăn trầu nên ko cần đánh răng, mà ai bảo ngày xưa ko có hôn, các cụ không nói khơi khơi ra, phải nói kín đáo thế này:
    “Có trầu mà chẳng có cau
    Làm sao cho đỏ môi nhau thì làm”

  8. mình thấy nhận định hơi khiên cưỡng…không có tư liệu hay hình ảnh thì đúng, và điều đó rất thiếu trên toàn bộ văn hoá người Việt, nhưng mấy vụ gây khoái cảm thì đời nào con người chúng ta hay các cụ bỏ sót 🙂

    • ko phải nền văn hóa nào cũng gắn khoái cảm với nụ hôn môi anh ạ. Về khoản khoái cảm, em thấy hít má kiểu Việt sướng hơn ngoạm nhau kiểu Tây :v

  9. Đúng rồi. Phải khôi phục truyền thống “dùng mũi hít má” của người Việt. Chống lại ảnh hưởng của phương Tây chứ :))))

  10. anh đồng ý về chuyện nền văn hóa – khoái cảm ( chỉ nói cái được thể hiện trong khuôn khổ nền văn hóa )..nhưng behind the scene hay underground thì không ai biết được chuyện lịch sử đó đâu 🙂 …vd như vấn để về đồng tính luyến ái , ở Việt Nam không có hình ảnh ,tài liệu trừ tin đồn hay chuyện các anh hùng này nọ có ” tật kín “…nhưng điểu đó đâu có nghĩa các cụ nam không yêu nhau…

  11. Trước khi chịu ảnh hưởng của văn hoá, thể hiện tình cảm, quan hệ tình dục của phương Tây, người Việt ko hôn nhau có thể là bình thường, chứ thời buổi giờ, nam nữ qhtd mà ko hôn môi, hoặc một trong hai người quay mặt đi hoặc nhắm tịt mắt lại, mím chặt môi ko cho thì đúng là ko còn yếu tố “tình” nữa rồi, cảm giác gò ép, ép buộc, mà người muốn hôn thể hiện tình cảm thực sự cứ như đang nhận sự bố thí, nhục;( ! Sự giao hợp dường như chỉ là một chiều, là hành động tượng trưng cho sự “hùng hục” của “con thú người”. Việc hôn môi, sự xoắn xuýt đôi môi khi hôn mới thể hiện sự hoà hợp, hoà quyện, yêu chiều tuyệt đối hai người trong qhtd

  12. Ấn Độ hôn môi nhiệt tình anh ạ. ^_^ dân nhật chịu ảnh hưởng của Văn hoá Ấn độ cũng mạnh, tiếp xúc với phương Tây cũng sớm anh ạ

  13. Nguyen Phuc Anh Vậy thì cần xem lại ở VN, chứ 1/2 lãnh thổ VN bị ảnh hưởng bởi Ấn 😀 Chả lẽ mấy bà công chúa của ta được cứu từ tay Champa Chân Lạp các kiểu lại không dạy món khoái khẩu này cho con cái. Hơn nữa, người Ấn qua ta sinh sống và lập gia đình cũng ko phải ko có, lịch sử Phật Giáo có Khương Tăng Hội hình như có cha là thương gia Ấn Độ mẹ Giao Chỉ. Và sư sống vào khoảng đầu công nguyên.

  14. Nguyễn Vĩnh vâng, nếu dân “Việt” tính cả dân Chàm thì có khả năng anh ạ. Ấn Độ cũng tuỳ tôn giáo. Mật Tông có để nhà tu hành quan hệ tình dục và chạm môi vào nhau. Có điều họ không gọi đấy là hôn. Nó là một cách để tiếp hợp tìm đến đại đạo.

  15. Cuốn Tuấn Chàng trai nước Việt của Nguyễn Vỹ có viết về ” vụ” này ạ. Ông miêu tả đám cưới của một ông thông phán với cô thiếu nữ nhà giàu, đêm tân hôn, tân lang chỉ ” hít” má tân nương thay cho nụ hôn

  16. Đọc review của anh em giật mình vì thế giới chúng ta đang sống đã bị tây phương hoá cao độ thế nào. Còn răng đen không biết có từ bao giờ, nó cũng là một chuẩn mực cái đẹp “quái đản” nếu nhìn từ quan điểm hôm nay.

  17. Không có tư liệu không thể khẳng định sự không tồn tại. Tuy nhiên nghiên cứu này cũng cần xem xét đến các yếu tố thời điểm xuất hiện bàn chải và kem đánh răng, thời điểm các cụ bỏ dần thói quen ăn trầu têm vôi nhả bã, ảnh hưởng của các loại bát điếu, thuốc lào xòng xọc, thuốc lá gia công cuốn tay, thuốc đầu lọc, đồ uống có cồn, hàm lượng chì và các kim loại nặng có trong son môi, và các loại các thứ khác, … mà tôi cho rằng đều ảnh hưởng đến sự xuất hiện, tần suất và chất lượng của nụ hôn môi

  18. Em chỉ là học sinh, không phải là nhà nghiên cứu ngôn ngữ học, nhưng em có biết một ít tiếng Bồ Đào Nha và Latin, em có 3 ý muốn góp vào ạ, để em trình bày từ ý không quan trọng đến ý quan trọng:

    1. Tiếng Bồ Đào Nha cho chữ “beijar” thì phải viết có r ở cuối ạ, vì đây là động từ nguyên mẫu. Trong từ điển cũng có để chữ r, nên em nghĩ đây chỉ là lỗi typo

    2. Chữ “beijar” này em tra từ điển tiếng Bồ Đào Nha thì thấy ghi là: “Toque de lábios, pressionando ou fazendo leve sucção, geralmente em demonstração de amor, gratidão, carinho, amizade, etc” Đại loại là đặt môi lên một cái gì đó để bày tỏ tình yêu, lòng biết ơn… Động từ “osculor” trong tiếng Latinh cũng có gốc os- nghĩ là cái miệng. Nên đúng là chữ ở đây là chỉ dùng miệng để “hôn” cái gì đó. Dù là đi đến cùng một kết luận với anh Nguyen Dai Co Viet. Em thấy việc dịch ra tiếng Anh cả 2 thứ ngôn ngữ là một việc phải hết sức cẩn trọng. Vì mỗi ngôn ngữ có sắc thái riêng, không thể chuyển tải hết được, chưa kể đến việc sẽ có những sắc thái mà tiếng Anh không có được, nên em thấy việc dịch qua trung gian tiếng Anh để xây dựng luận điểm là chưa thuyết phục lắm ạ (em chỉ nói đối với em)

    3. Từ ý 2 em dẫn đến ý 3 này, là ý lớn hơn: Liệu có thể dùng từ điển song ngữ để làm một sử liệu cho vấn đề này được không? Em không chắc lắm về những trường hợp của việc sử dụng primary source trong Ngành, nhưng bản thân em thấy dùng từ điển song ngữ không thuyết phục lắm. Vì trước hết là từ điển này chỉ giải thích qua loa đại khái nghĩa của chữ hôn, xem chừng tác giả cũng không quan trọng lắm về sự khác nhau (nếu có), hơn nữa giả sử là hít má, thì em không chắc lắm là trong tiếng Latinh hoặc tiếng Bồ có chữ để dịch. Em thấy việc dùng từ điển trong trường hợp này (as a primary or secondary source) là không thuyết phục lắm ạ.

    Tuy nhiên em vẫn thấy luận điểm tổng thể rất chặt chẽ và thuyết phục. Em chỉ có mấy ý tỉa tót không quan trọng muốn góp vào. Học hành còn kém nên viết dong dài, mong các anh bỏ qua cho.

  19. Tôi góp thêm 1 chi tiết này:
    Trong Thuyết Văn, Hứa Thận chú nghĩa 吻 là môi, gồm bộ Nhục, lấy Vật chỉ âm đọc; cũng có khi viết gồm bộ Nhục + Hôn chỉ âm đọc.

  20. ebook cuốn này có nhiều chú Nguyen Phuc Anh :D, nhân vật chính là Tuấn, chàng trai mô tả lại khá chi tiết về cuộc sống từ những năm 1900 trở về sau này

  21. truyền thống “dùng mũi hít má” van rat pho bien o Thailand. O tieng Anh co nhung ten nhu: Thai kiss, Thai sniff kiss, Siamese kiss. 🙂

  22. Đức ơi, thế chữ “hôn” trong tiếng Việt, có khi nào gốc từ dị thể tự “nhục + hôn” (月昏) của chữ “vẫn” không nhỉ? Đọc thành hôn là do đọc theo thanh bàng, sai mãi thành quen.

  23. Cám ơn bạn Khang, tôi không biết cả tiếng Bồ lẫn tiếng Latin, nhưng trước đây có nghiên cứu về quyển từ điển nên góp ý cho Phúc Anh sửa lại một chút nội dung đã viết. Còn để hiểu nghĩa từ, do hạn chế trên, chúng tôi phải thông qua tiếng Anh. Tôi cũng lưu ý Phúc Anh là hôn là kiss, nhưng không nói rõ là kiss vào đâu. Phúc Anh viết là không rõ là hôn môi hay hít má, thì vụ “hít má” (dùng mũi) là do P.A thêm vào, chứ nguyên ý của tôi vẫn là dùng môi. Nói thêm cho rõ.
    Hoàn toàn tán đồng với bạn Khang về việc dùng từ điển giải thích, thay vì song ngữ. Song, trong khi không có tư liệu nào khác, thì đành chấp nhận thôi. Từ điển giải thích, lại bằng tiếng Việt, xuất hiện rất muộn.

  24. Phúc Anh có dẫn Việt Bồ La, mục “hôn” giải thích sang tiếng Bồ là “beija” (in nghiêng), sang tiếng Latin là “osculor”, cả hai từ này dịch sang tiếng Anh đều là kiss, em có thể kiểm tra bằng các từ điển trên mạng. Như vậy, thế kỷ 17 có ghi nhận người Việt có dùng miệng để kiss. Còn kiss vào môi hay không thì tài liệu không nói rõ.

    Đính chính: tiếng Bồ là beijar.

  25. Còn có “Thời xa vắng” khi anh Sài sờ tượng Phật cô Hương nữa! Nhà văn có viết:
    “Nhưng hồi ấy họ chưa biết hôn nhau. Nói đúng ra, anh chàng Sài làng Hạ Vị chưa biết hôn. Từ thuở cha ông cho đến thế hệ Sài, người ta chỉ biểu hiện tình yêu nơi tạo hoá đã làm ra như là sự dư thừa ở người con gái. Bằng cái tiềm thức sâu xa ấy, anh đã luồn tay… ” – chả có nhẽ… 😀

  26. Tớ tưởng tình yêu lãng mạn thì ở giai cấp quý tộc thỉnh thoảng cũng có chứ nhỉ? Như vụ anh Trần Tuấn mò vào buồng cô ruột trước ngày cô cưới hay Thủ Độ – Thị Dung, Khắc Chung – Huyền Trân chẳng hạn? Hay chỉ là do ẩn ức xem xong xóa như Freud nói?!

    • <3 p/s bài viết ko phản ánh khả năng kiềm chế thực tế của tác giả, một người Việt Nam điển hình.

  27. concept thư viện hay quá!! E cũng đang cần tìm rất nhiều tài liệu về vn ngày xưa mà chưa có nguồn nào tốt như thế này. Nhưng mà thư viện chưa có page hay web để follow ạ???

  28. Cho phép bọn em dùng tư liệu từ bài viết của anh để viết bài tổng hợp về kissing ạ. Cảm ơn anh rất nhiều =D

  29. Thực ra chị có kí ức mang máng về vụ này. Tầm năm 90s khi đám phim dã sử Tàu thịnh hành ý, mấy bác trí thức trí ngủ nhà mình đã lên tiếng rằng văn hóa Tàu + VN ko có hôn đâu mà làm phim dã sử hôn nhau ầm ầm :-))

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*