KHỔ TRẦN

KHỔ TRẦN
Nỗi buồn lẩn khuất nhạt trần ai
Nụ hoa chớm nảy phũ dâng cài
Xót vì phận hẩm đời dông bão
Tội bởi duyên mờ ngã chốn tai
Mẹ rũ tình thâm hòng ích kỷ
Bố rời nghĩa nặng để nhàn vai
Nhẫn bạc vùi con tìm nẻo sướng
Bản tâm súc vật đã ăn dài
Lương vũ

12 Comments

  1. Thơ và hình ảnh thật xót xa cho thân phận một kiếp người. Cảm ơn Luong Vu đã chia sẻ.

  2. Bài thơ hay bao nhiêu thì đọc càng thấy đau xót bấy nhiêu!
    Hai câu kết là câu chửi nhưng là chửi chữ rất khéo léo, tài tình:
    “Nhẫn bạc vùi con tìm nẻo sướng
    Bản tâm súc vật đã ăn dài”.
    “Nhẫn bạc”- theo sự hiểu biết ít ỏi của anh, nó có hai nghĩa: danh từ và tính từ. Nếu đóng vai trò làm danh từ thì nó là một vật trang sức quý. Còn với nhiệm vụ làm tính từ thì nó nói lên sự bạc bẽo, nhẫn tâm. “Nhẫn bạc” đối với “bản tâm” rất chỉnh.
    Đó chính là cái hay, cái sâu sắc, cái thâm thúy của bài thơ. Tất nhiên, bài thơ còn lên án sự bạc bẽo của những bậc làm cha, làm mẹ có “bản tâm súc vật”. Còn rất nhiều ẩn ý khác trong bài thơ, nhưng với sự hiểu biết ít ỏi của anh, đó là tất cả những gì anh cảm nhận được.
    Cảm ơn em thật nhiều!

  3. Khả năng bình thơ và hiểu sâu bản ý tác giả của anh đắc kỳ em thực sự rất nể phục. Em đã từng đọc lời bình của anh với nhiều bài thơ và nhiều tác giả khác nhau. Nó làm sáng tỏ hầu hết nội dung còn ẩn chứa. Em cảm ơn anh đã ghé qua thăm em ạ. Chúc anh buổi sáng vui vẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*