Đừng tin những lời dối trá của Trung Cộng

Đừng tin những lời dối trá của Trung Cộng
Pascal-Emmanuel Gobry *
Đinh Yên Thảo chuyển dịch
– Chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình có một thông điệp cho bạn: Tập ta là kẻ cả lên trong phòng và Tập chỉ có ý tốt.
Đừng tin một chữ nào.
Cuối tuần trước, Trung Cộng đã tổ chức cái gọi là “Belt and Road Forum” trong sự quy tụ 30 quốc gia. Trong bài phát biểu của mình, họ Tập cam kết tài trợ cho dự án Một Vành đai Một Con đường (One Belt One Road), một dự án xây dựng hạ tầng liên quan đến các quốc gia khắp Châu Âu, Châu Á và Châu Phi. Tập cũng kêu gọi các quốc gia hợp tác với Tập trong việc toàn cầu hóa.
Như trường hợp trong hầu hết các diễn đàn quốc tế, điều này chủ yếu là một cú quảng bá. Nhưng cú quảng bá này nhắm đến các mối quan hệ quốc tế và toàn bộ vụ việc chủ yếu là gián tiếp nhắc đến một người: Donald J. Trump.
Đây là chân dung một Trung Cộng mà họ Tập đang cố hy vọng vẽ ra:
“Trong khi nền kinh tế Hoa Kỳ đang trì trệ dưới thời Trump, Trung Cộng là một siêu quyền lực kinh tế đang trỗi dậy. Trong khi Mỹ ném bom bên trái, bên phải, Trung Cộng không có ý gây hại gì cho bất cứ ai (tất nhiên trừ khi “bị khiêu khích”) và cam kết 100 tỷ đô la cho các ngân hàng phát triển. Trong khi Hoa Kỳ triệt thoái khỏi sự toàn cầu hóa dưới thời của Trump, Trung Cộng vẫn giữ sự cởi mở, thân thiện, cổ vũ cho những lợi ích của việc tự do mậu dịch. Trong khi nhà lãnh đạo Hoa Kỳ thất thường, khó lường và mang chủ nghĩa dân tộc, lãnh tụ Trung Cộng là chiến lược gia, kỹ trị những vấn đề tăng trưởng kinh tế và phát triển chung”.
Tất nhiên, đây toàn là những điều nhảm nhí.
Nền kinh tế Hoa Kỳ đã có thể khá hơn nữa, nhưng nó cũng chẳng tệ gì. Hơn thế, nó vẫn là nền kinh tế hiệu năng xuất sắc nhất trên trái đất này, những tiểu bang nghèo nhất vẫn còn giàu hơn cả Đức và Thụy Điển. Trong khi đó, còn xa mới đạt đến chuyện siêu cường kinh tế, Trung Cộng đang ngày càng chứng tỏ có thể bị chia thành hai quốc gia: một quốc gia phát triển với khoảng 50 đến 100 triệu người kèm chung với một quốc gia nghèo đói cả tỷ dân. Trong khi không thể phủ nhận là Trung Cộng có một phần tăng trưởng thật sự nào đó, còn hầu hết là nền kinh tế bong bóng – bong bóng thị trường chứng khoán, bong bóng tín dụng, bong bóng bất động sản và các dự án đồ sộ đầu voi đuôi chuột do nhà nước quản lý. Hoa Kỳ từng là đầu máy kinh tế của thế giới bao thời nay, bất luận điều gì khác bạn có thể nói về Trung Cộng, nó không có cửa để thay thế vai trò của Hoa Kỳ.
Trong khi đó, với khái niệm “sự trỗi dậy ôn hòa” mà Trung Cộng đang rêu rao, rằng dù quyền lực của họ đang gia tăng nhưng họ không có ý tấn công bất cứ ai, thì sẽ nghe tiếng cười gượng gạo của các quốc gia lân bang ra sao. Hãy xem vấn đề biển Đông mà Trung Cộng qua mặt cả công pháp quốc tế thì biết. Trung Cộng tuyên bố rằng họ muốn là một người tốt trong mắt quốc tế (!?). Không dám đâu.
Trong vấn đề thương mại, trong khi Trung Cộng và Hoa Kỳ có vẻ như ở hai mặt đối nghịch, thì trên thực tế thì chúng cũng giống nhau: nói một điều, làm một nẻo. Dưới quyền Donald Trump, Hoa Kỳ nói về việc kiềm chế tự do mậu dịch, nhưng đến nay vẫn chưa làm gì. Trong khi đó, trong khi họ Tập rêu rao về tự do mậu dịch, thì Trung Cộng cũng chẳng làm gì. Họ kiểm soát vốn nghiêm ngặt, cắt giảm đầu tư nước ngoài và trợ giá cho xuất cảng, thao túng tiền tệ, chính phủ và các ngân hàng quốc doanh ngầm bơm tiềm cho những công ty xuất cảng. Bất kể sự lợi hại trừu tượng giữa tự do mậu dịch với bảo hộ mậu dịch ra sao, chẳng thể nói rằng Trung Cộng thực sự đang tham gia vào tự do mậu dịch.
Cuối cùng, trong khi đúng là lãnh đạo Hoa Kỳ cũng có phần chưa hợp lý và khó lường còn Trung Cộng thì không, họ Tập là một kẻ theo chủ nghĩa dân tộc. Khác các lãnh tụ tiền nhiệm, những kẻ cũng muốn quyền lực độc đoán nhưng có xu hướng tìm sự đồng thuận từ nhiều cấp quốc gia để ra quyết định, thì họ Tập tập trung quyền lực cho mình một cách tinh vi kể từ sau Mao. Điểm trên hết, kiểu quyết định của họ Tập chỉ dẫn Trung Cộng vào tình thế nguy hiểm của việc phân rã, cũng như việc thiết lập một tinh thần sùng bái dân tộc thông qua tuyên truyền của nhà nước sẽ chỉ dẫn Trung Cộng lùi về một quá khứ độc tài.
Vấn đề là, bất kể có vấn đề gì với Trump và bạn nghĩ về Trung Cộng ra sao, đừng tin vào những sự cường điệu này. Về mặt quảng bá thương hiệu, Trump là sự tương phản hoàn hảo cho Trung Cộng, là một cơ hội để Trung Cộng rêu rao rằng Hoa Kỳ đang sa sút và hỗn loạn trong khi giới cầm quyền của Trung Cộng vẫn kiên trì cho chiến thắng trong tương lai. Và nhiều người phương Tây tin vậy. Nhưng chuyện này làm gì có thật.
(Theo bài viết đăng trên tạp chí The Week số ra ngày 16 tháng Năm, 2017)
Đinh Yên Thảo
****
Original message:
Chinese President Xi Jinping has a message for you: He is the grown-up in the room, and he only means well.
Don’t believe a word of it.
Over the weekend, China organized what it calls the “Belt and Road Forum,” a gathering of 30 countries. During his speech, Xi pledged money to the One Belt One Road initiative, an infrastructure project involving countries across Europe, Asia, and Africa. He also urged countries to join hands with him in pursuit of globalization.
As is the case with most international forums, this was mostly a PR exercise. But PR matters in international relations, and the entire affair was essentially a subtweet of one man: Donald J. Trump.
Here’s the picture of China that Xi is hoping his stunt will paint:
While America’s economy is stagnating under Trump, China is a new rising economic superpower. While America bombs left and right, China doesn’t mean any harm to anyone (unless “provoked,” of course), and is pledging $100 billion for development banks. While America retreats from globalization under Trump, China stands for an open, friendly world, extolling the benefits of free trade. While America’s leader is erratic, unpredictable, and nationalistic, China’s leader is a boring technocrat who only wants boring technocrat things like economic growth and development.
Of course, this is all balderdash.
America’s economy could be doing much better, but it’s not doing too badly, either. More to the point, it’s still the most phenomenally productive economy on Earth, whose poorest states are richer than Germany and Sweden. Meanwhile, far from an economic superpower, China might as well be split into two countries that are increasingly at odds: an advanced country of 50 to 100 million people yoked to a dirt-poor country of one billion and change. While China has undeniably had some real growth, most of that is built on unsustainable bubbles — stock market bubbles, credit bubbles, real estate bubbles, and government-driven make-work elephant projects. America has historically been the world’s economic engine; whatever else you may say about China, it is nowhere near a position to replace it in that role.
Meanwhile, China’s concept of “peaceful rise,” whereby China claims that even though its power is increasing, it doesn’t intend to use it to aggravate anybody, would be met with bitter laughter in surrounding states. Consider its aggressive recent power grab in the South China Sea, which flies in the face of international law. And China claims it wants to be the good kid in the class when it comes to international institutions? I don’t think so.
And on trade, while China and the United States seem to be at opposite ends, the reality is that they’re the same: preaching one thing and doing something else. Under Donald Trump, the U.S. talks about reining in free trade, but has thus far done almost nothing of the sort. Meanwhile, while Xi talks a good game about free trade, China does anything but practice it. It engages in stringent capital controls, curtails foreign investment in its economy, and engages in massive subsidization of its export sector, from currency manipulation to soft loans to exporters from government and government-linked banks. Whatever the merits of free trade versus protectionism in the abstract, it cannot be said that China truly engages in free trade.
Finally, while it’s true that America’s leader is irrational and unpredictable, and China’s isn’t, Xi is very much a nationalist. He has concentrated power under himself to an extent unseen since Mao, as compared to previous Chinese leaders who, while vested with autocratic powers, tended to rule more by consensus and involving the country’s various stakeholders in decision-making.
More to the point, it has been his decision for China to engage in brinksmanship in its near abroad, and he has set up a nationalistic personality cult through state propaganda that is also a throwback to China’s totalitarian past.
The point is this: Whatever the problems with Trump, and whatever you think about China, don’t believe the hype. In terms of PR, Trump is the perfect foil for China, an opportunity to suggest that America is decadent and chaotic while China’s technocratic authoritarians are patiently winning the future. And many in the West believe this story. But it’s not real.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*