Bác sĩ Trần Văn Phúc kể: “Đấy là một bệnh nhân có khối u màng não khoảng 7cm

Bác sĩ Trần Văn Phúc kể: “Đấy là một bệnh nhân có khối u màng não khoảng 7cm, u lành tính nhưng gây đau đầu dữ dội và nôn, đe dọa tính mạng thực sự. Khối u không thể phẫu thuật được với lý do quá nhiều mạch máu nuôi dưỡng.
Tôi và một bác sĩ đồng nghiệp đã tiến hành nút tắc toàn bộ các mạch máu ấy để chuẩn bị cho ca mổ ngày hôm sau.
Khi chúng tôi đang loay hoay với chiếc ống thông đưa từ động mạch đùi lên trên não thì người nhà bệnh nhân xông vào dọa. Họ nói bệnh nhân đã mổ 4 lần ở 4 bệnh viện mà không lấy được u, lần này nếu xảy ra bất cứ chuyện gì thì sẽ giết chết chúng tôi.”

79 Comments

  1. À thật sự là nãy giờ chưa đọc bài báo. Chỉ tranh luận các ý trong còm.

    NHưng mới đọc lướt qua đầu bài thấy buồn cười quá, cái gì ” bị tước bỏ khả năng tự vệ”… Thôi đi ngủ để ngày mai đọc chắc có nhiều cái để nói lắm đây. 🙂

  2. Ai cũng cho mình đúng, ai cũng cho mình và vấn đề của mình phải trọng hơn. Nên khi ko đạt dc điều đó, phần nhiều là nổi xung thiên. Mà đã nổi nóng lên thì tất lí trí bị che mờ. Và mọi hành động quá đáng đều có thể xảy ra, từ cả hai phía.

  3. Ơ hơ. Mình và cả họ hàng hang hốc mình vào viện từ trước nay đều gặp toàn bác sĩ rất tận tâm.
    Khi mình vào viện, tâm thế là ơn nhờ và tin tưởng ở họ. Chả bh thấy bác sĩ nào vòi vĩnh mà chỉ thấy bệnh nhân tình nguyện biếu quà. Riêng mình biếu quà cho bác sĩ với suy nghĩ để cảm ơn, thể hiện sự biết ơn chứ ko phải Tao có tiền, tiền đấy, phục vụ tao tốt vào, đừng để tao tèo. Mấy đứa có suy nghĩ như vậy vào viện thường tèo tốt, tèo nhanh.
    Tóm lại ở đâu, môi trường nào cũng có người thế này thế khác. Đừng vơ đũa cả nắm. Đi viện mà toàn gặp phải bác sĩ ko tốt,toàn gặp phải tiêu cực thì phải xem lại bản thân,chính xác là: xem lại văn hóa đi viện của mình thì hơn.

    • Hây za chính xác là khá nhiều tranh luận không hề dựa trên lý trí tỉnh táo mà rất vơ đũa cả nắm, đem kinh nghiệm cá nhân ra bao biện cho tất cả nhận thức khách quan, và dứt khoát không cho phép ai được có kinh nghiệm khác mình.

  4. Trần đời chỉ có ở cái tộc tởm này có trò đánh cả bác sỹ,kiểu đánh phủ đầu. Xong ăn vạ đành đạch. Bố tổ cái lũ dòi bọ mất nết.

    • Hôm qua vợ của anh chàng nện cốc vào đầu anh bs Thạch Thất cổ nói do bản năng của người làm cha nên ảnh mới thế :)))))) hết hồn chym én lun

  5. Bác sĩ Cap NT thuê anh Bach Thu Tri quản lý, anh chỉ lấy mỗi tháng 20 triệu! Em hạ giá xuống, thuê anh Bach Thu Tri đến quản lý thu tiền tài chính cho em, mỗi tháng em lấy 10 triệu. Bach Thu Tri thu toàn bộ tiền lương, tiền thưởng, tiền phụ cấp, tiền thủ thuật, tiền trực, tiền hội chẩn, tiền giảng dạy, tiền bệnh nhân biếu. Riêng khoản tiền bệnh nhân biếu, bất cứ bệnh nhân nào dúi tiền, kể cả tiền trước khi làm (gọi là đút lót bác sĩ đấy), anh nhận tất không phải từ chối! Nếu thiếu xin anh bù vào cho đủ 10 triệu!

  6. Tôi về Bắc họp lớp, tối mấy thằng bạn học cũ đánh bài, thằng bs bv M. TW thua luôn, lần lượt bóc hết bao thư này đến bao thư khác để trả. Chợt nó ớ người ra khi thấy bao thư ấy chỉ có 200k. Hỏi thì không nói. Một thằng bạn khác vui vẻ giải thích: nó mổ cho bệnh nhân bị trâu đâm lòi mắt, biết ít thế này thì để thêm mấy hôm nữa mới mổ.

    • Anh là nhà báo, nhà báo to đùng nữa, nên em nghĩ việc của nhà báo là phân loại và đánh giá chính xác thông tin. Em chỉ nói thế thôi

  7. Biết là đùa. Nhưng XH dễ chấp nhập và tin những chuyện đùa đó là điều đáng báo động với ngành y.

    • Ối giời ôi lại nhận định chát chúa nữa. Điều đáng báo động ạ. Nghành nào thì tuỳ sức. Gái đầu bé nói dè dặt thế vừa vừa sức lại vừa lành.

  8. Sẽ chẳng có dịch vụ y tế nào tốt cả khi nhân viên y tế căng thẳng, strees, bệnh nhân vẫn là người gánh chịu….

  9. Dcm nó chị ah.. Em tính rồi.. Lương y cũng sẽ phải xông phi..cứ phang xong chạy, cho chúng nó ccmn đi, đuổi việc thì lên cần đèn clar cho bd Đức!

  10. Đáng báo động, rõ ràng rồi. Chính vì vậy e nghĩ mới cần các cuộc tranh luận rõ ràng thẳng thắn, mà trong đó điều đầu tiên là phải lắng nghe nhau chứ không được giữ thái độ hùng hục chứng minh chỉ có bố mới đúng còn tất cả các con sai hết. Em chưa thấy sự cực đoan mù quáng đó ở các bs mà em biết nhưng đã thấy khá nhiều ở những người khác.

    em rất thích cãi tung vấn đề ra để cuối cùng đạt mục đích là bên này hiểu bên kia hơn, mà ngay cả cái việc xem bs và phần còn lại là bên này và bên kia nó cũng đã bịnh quá rồi :)))) vì chuẩn xác là họ phải cùng một bên, còn bên kia là thằng ốm ốm cầm cái liềm.

    nhưg chửi nhau là em không chịu!

    • Một đêm trực, gặp một bệnh nhân đã có tuổi, vào vì hôn mê..hì hục làm chẩn đoán và điều trị… 5h sáng bệnh nhân tỉnh, tự rút dây truyền bỏ về, mình ra yêu cầu bn cần ở lại để tiếp tục theo dõi điều trị..về bây giờ sẽ rất nguy hiểm.. Sau 8h không nói được, khi nói được thì câu đầu tiên là chửi thằng hì hục cả đêm để cứu mình.. Dcm thằng ranh con, bố mày muốn về mày giữ thế đéo nào được..ok, chú có thể về.. Mình gọi 2 cậu con trai vào yêu cầu kí vào hsba cho bố về và hoàn thành thủ tục viện phí cho bệnh viên. 2 ông con mỗi ông khoảng 42 kg( nếu ngoài đường, chơi tay vo mình đơm được 3 thằng như 2 chú ấy) người xăm trổ cũng thích.. Đi…t giống bố nó… Đcm chúng mày chỉ thích tiền thôi ah, tao đưa bố tao về sẽ quay lại, không thiếu chúng mày một đồng. 3 bố con vừa đi vừa .. Đcm..đcm.. Rồi mất hút từ đầu năm 2015 đên giờ chưa thấy quay lại.. Chứng kiến nhiều vụ nhân viên y tế bị hành hung bị xúc phạm rồi, mình quan điểm ai tôn trọng mình thì mình điều trị, dù bệnh nhân đó không gia cư, không có tiền, sẽ cố gắng ủng hộ, hô hào ủng hộ để hết mình cứu chữa. Còn bn không tôn trọng mình, sao phải hì hục đêm hôm để mang một đống ức chế về gia đình..đánh mình thì cởi áo chơi lại, không chơi được thì chạy.. Thống nhất với anh em trong khoa mình như thế…

  11. Những đứa ý vào viện nằm im thin thít chị ơi. Chửi ở đây thôi. Vào viện nín thở nằm như chó chết. Ko có bác sỹ thì chả chết.

  12. Cô Hoang Xuan lại lôi tôi vào đây. Sau khi ra trường, làm BS ICU đến gần 20 năm, nghỉ việc, tôi chỉ có mỗi cái xe Super Dream huyền thoại mà vợ mua bằng tiền tiết kiệm. Khi nghỉ làm BS, tôi mang xe đấy đi làm xe ôm… Muốn kiếm tiền thì tôi đoạn tuyệt với việc khám chữa bệnh. Chứ một tay khám, tay kia nhét tiền vào túi thì tôi không làm được. Các anh chị đùa, thì cũng chua xót cho chúng tôi một chút nhé…

  13. Tiếp tục về bạo hành y tế cùng các con số. Vâng, bạo hành y tế chỉ là “hi hữu”.

    Theo thống kê chỉ tính từ đầu năm 2016 đến nay, viện Bạch Mai có 23 vụ phạm pháp hình sự bị bắt qủa tang tại bệnh viện, viện Thanh Nhàn có 8 trường hợp nhân viên y tế bị hăm doạ, hành hung. Đương nhiên con số không báo cáo thống kê còn cao hơn nhiều, bởi đa phần các nhân viên y tế không muốn mất việc và mất thời gian đi đôi co rồi tường trình phiền phức. Họ lựa chọn im lặng.

    Đơn cử khoa mình là nơi tiếp nhận ban đầu tất cả những bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển tới, mỗi nhân viên 1 vị trí. Nếu chệch đi 1 chút là công việc sẽ rối tinh lên. Thỉnh thoảng lại có bệnh nhân khiếu nại, đặc biệt là to tiếng chửi bới sỉ nhục nhân viên y tế bằng những lời lẽ khó nghe.

    Ngay đầu năm trước khi mình đi học, buổi trực cuối có chị người nhà to tiếng đổ lỗi cho nhân viên làm mất thẻ bảo hiểm y tế. Chị bảo giữa bệnh phòng rằng chúng nó cố tình làm mất giấy tờ của người ta để ăn tiền dịch vụ, rồi được ăn đủ thứ của chị. Thế là mất gần 1h mở lại camera thì thấy chị cầm nó đút vào túi. Nó nằm trong ví của chị mà chị quên mất. Những chuyện lằng nhằng liên quan đến giấy tờ và to tiếng kiểu này xảy ra như cơm bữa.

    Nạn bạo hành về tinh thần kiểu thế này còn kinh khủng hơn thể lực nhiều lần. Chưa bao giờ việc vào bệnh viện rồi chửi bới doạ nạt nhân viên y tế lại dễ dàng mà không phải chịu trách nhiệm gì như hiện nay.

    Có 1 dạo còn bị dính đến quá nhiều người mang danh nhà báo đòi hỏi quyền lợi 1 cách vô lối cho người thân nằm viện, khoa mình là nơi đầu tiên quyết tâm bỏ tiền túi ra lắp toàn bộ camera khắp các bệnh phòng. Ai thắc mắc khiếu nại sẽ truy xuất video ra kiểm chứng. Đa phần sau 1 hồi thì nhận lại những câu như tôi bức xúc quá, tôi vội quá hay những cái cười trừ rồi thôi.

    Làm việc trong môi trường căng thẳng về chuyên môn, mỗi ngày cấp cứu hàng chục ca ngừng tuần hoàn và tử vong, lại bị dính theo những căng thẳng về tinh thần kiểu như vậy quả thật là mệt mỏi. Nhân viên y tế cũng là con người, họ cũng có gia đình và cuộc sống. Chính vì áp lực như vậy, chuyên ngành hồi sức cấp cứu bây giờ đã hết hot, các bác sĩ trẻ ra trường rất ngại về làm việc tại những nơi đầu sóng ngọn gió như vậy. Lương thấp và áp lực cao là không phải là lý do chính, mà chính là sự tổn hại về tinh thần mà họ xác định đã đi theo là phải đối mặt.

    Làm nhân viên y tế, mình không cần có chế độ đãi ngộ đặc biệt, chỉ cần công bằng. Nếu anh làm sai anh hãy chịu trách nhiệm trược pháp luật, và nhân viên y tế cần phải có môi trường làm việc an toàn. Không phải vì 1 vài vụ sai sót về chuyên môn cùng sự câu view của dư luận mà ảnh hưởng đến toàn ngành y tế được.

    “Đừng thoả hiệp để tạo tiền lệ xấu, không thể mãi điệp khúc xin lỗi, hoà giải, thông cảm mà hậu quả là các vụ tấn công nhân viên y tế ngày càng gia tăng” trích lời anh Nguyễn Lân Hiếu.

  14. Khoa bệnh tôi làm cũng có bác sỹ bị bệnh nhân đuổi chạy de kèn… Có đêm tôi trực, có mấy thằng cò mồi và lũ lâu la vào bắt nạt y tá, chị y tá đang có bầu… tôi lộn tiết lột áo trắng ra chửi… mẹ mấy thằng kia, chơi thì chơi, ai cho chúng mày đòi đánh đàn bà có chửa… chúng im và đi ra ngoài hết. Sau này, ra đường cũng sợ bị trả thù. Đến khi có một ông già vào cấp cứu, tôi cứ cắm cúi làm.. chả tiền nong gì cả. làm xong thì y tá xầm xì… Ông này có mấy đứa con dữ lắm bên xóm Cháy Giang hồ… May tôi không tính tiền nong gì… nên sáng ra được anh em ngoài cổng mời cà phê. BV xầm xì, BS Thắng chơi với giang hồ…

  15. Khi làm BS, tôi chả bao giờ được giấy khen, và hay bị đồng nghiệp vu là bán thuốc KS cho BN. Lý do, tôi toàn cho y tá lấy thuốc dự trữ ra dùng cho bệnh nhân dùng… Tôi cũng cấm dùng chữ Vô danh khi người bệnh vào viện không có giấy tờ hay thân nhân đi kèm, mà dùng CHƯA RÕ TÊN… Ban GĐ Bv đòi kỷ luật tôi vì dùng thuốc mà không thu tiền… tôi bảo, thích thì trừ lương, chứ không cấm được tôi dùng thuốc quý cấp cứu cho BN đâu… Sau tôi biết, dự trữ thất thoát của BV nào cũng có, con số đến vài % tổng chi… không ít đâu, còn Kinh phí Nghiên cứu khoa học nữa… nếu có TÂM… dùng cho nhiều người nghèo lắm… Nhưng chua chát thay, kinh phí ấy toàn vào túi ai… mọi người biết cả đấy. Nói làm gì ! Cô Hoang Xuan nhé

  16. Bác nên thông cảm đại ái khoan dung. Họ dcm nhiều quá mất sức nên tạm thời chưa có tiền trả bác. Tôi đang khóc nức nở vì thương người nghèo mà bác lại đòi đơm luôn ba chú xinh như mẫu thế thì tôi kiện

  17. Ah` không, chỉ cần 1 tháng thôi cho nhanh. Nếu bạn chia tỷ lệ thì mua vietlot có khi trúng vài lần ấy chứ.

  18. Tôi đánh bài với mấy thằng làm báo cũng nhiều lắm anh Nguyễn Sơn. Cũng bóc phong bì trả tiền như thế :)), là cách đây cũng trên chục năm. Giờ mấy thằng làm báo đấy chả có phong bì mà bóc nữa.

  19. Lac Mat Quan … cám ơn anh. Thầy tôi, GS Đỗ Xuân Hợp lên lớp khai trí cho chúng tôi năm 1979 : Nghề y chỉ có thể cho các con làm trung lưu hạng cao, không thể làm giàu được. Nếu con nào thích kiếm tiền làm giàu, thì đứng dậy đi làm nghề khác đi… Và khi còn làm BS kê toa khám bệnh, tôi luôn nhớ lời Thầy dậy. Khi muốn làm giàu, bắt buộc tôi phải cởi áo trắng, bỏ ống nghe, anh ạ. Nay, có BS ra trường mấy năm đã mua nhà, mua xe ô tô … tôi thấy cũng lạ lắm….

  20. Dạ vâng, ý em là có gặp anh ngoài đời nhưng bây giờ mới biết facebook của anh nhờ cái avatar 🙂

  21. Đã mang lấy nghiệp đành chịu đau nghề thôi.
    Buồn nhất là khi có chuyện không may chính đồng đội đồng nghiệp hơn ghét kém cười có lúc còn thờ ơ hoặc ném đá không thương tiếc.

  22. À, cacc nào hay comment ở fb chị HX có lẽ sẽ nhận ra điều này. Ở các status về gd trẻ em, anh nào đồng ý, ủng hộ dạy con bằng roi vọt thì y rằng ở tút này cũng đồng ý và “thông cảm” với việc đánh người.

    • Nghề Y của chúng tôi giờ phải lo đối phó nữa… biết thế nào mà lần đây. Già Cứng như chúng tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng các bạn trẻ ra trường mấy năm lương thưởng chả đến chục triệu/ một tháng… sao không chán, và đọc những lời hể hả hằn học, sao không buồn đây !? Đừng để mất Lòng tin vào CON NGƯỜI, đừng để buồn tủi đi buôn nhé

  23. đau hợp lý thì chịu chứ đau vô lý phải hét lên chứ. X không chịu cái vụ đành đành đâu.

  24. Thực trạng đáng buồn là Nhân viên Y tế luôn bị dọa nạt,hành hung nhưng khi việc sảy ra lại giảng hòa rồi đau lại vào đấy ngay hôm qua mình và chú em Điều dưỡng ngồi phòng khám có người nhà bệnh nhân vào xin giấy chuyển viện mình vừa hỏi được một câu:Dạ thế bệnh nhân đâu ạ,người nhà Bn bảo nằm ngoài viện Hà Đông chú em điều dưỡng mới nói với người nhà Bn là :Không có Bn chúng em không biết được tình hình bệnh tật như thế nào thì không chuyển viện được đau ạ.Thế là người nhà Bn túm cổ giật thẻ của chú em Điều dưỡng dọa đánh và còn nói:Mày thích nằm viện không đẻ tao cho nằm viện,mẹ tao cấp cứu ở đường nằm viện bây giờ chúng mày không cho giấy chuyển viện à.Mình vẫn nhẹ nhàng giải thích nếu có phải cấp cứu thì nơi tiếp nhận cấp cứu họ sẽ ghi vào hồ sơ bệnh án là cấp cứu thì vẫn hưởng chế độ bảo hiểm như thường anh ạ.Vậy mà vẫn hùng hổ đòi đánh chú điều dưỡng.Nhưng đáng buồn hơn là sau đó….sự việc thật khó nói hai anh em chỉ biết an ủi nhau…………….buồn cho cả một xã hội như bây giờ!

  25. stt của một người bạn em, thằng cu chạy thận hai lần/tuần, vừa rồi thấy gan có vẻ suy. Em mang vào đây cho nó cân bằng

    “Vào bệnh viện gặp anh bác sĩ đẹp trai trình bày triệu chứng xin cái y lệnh để làm xét nghiệm máu và đi siêu âm ổ bụng. Sau một mang giới thiệu những bài báo, bài viết có liên quan của ông ở chỗ này chỗ kia ông bảo mình chấp nhận đi, rồi kê cho mấy cái thuốc giảm đau, giảm ngứa và thuốc ngủ rồi bảo đi zìa. Còn bảo mình đừng mất công tìm hiểu thông tin trên google. Ặc làm bác sĩ mà không chịu nghiên cứu còn không cho bệnh nhân nghiên cứu. Hèn chi những bệnh nhân bị bệnh cùng thời của mình giờ đếm lại còn đúng 3 người đang vật vờ. Câu chấp nhận anh ấy nói ta tỉnh bơ vì đâu có cảm được nỗi đau, khó chịu của bệnh nhân. Mà hình như hai từ chấp nhận hay buông xuôi không có trong từ điển sống của mình thì phải hehe.”

    • em cũng chả mấy khi cảm nhận đc vấn đề của bệnh nhân 🙁 em chỉ cảm nhận thấy vấn đề của bản thân và hệ thống y tế thôi haha

    • Đời là thế ấy, không chuồn được thì gồng mình ra đương đầu… …lamf gì phải sợ, tập sống ngang như cua í

  26. Người bệnh có nhiều bức xúc nhưng tập trung chủ yếu ở 2 nhóm:
    1. Người nhà bệnh nhân không thấy thỏa mãn về việc giải quyết khám chữa bệnh ban đầu aka cấp cíu cho bệnh nhân
    2. Người nhà bệnh nhân không thỏa mãn về việc đề nghị chuyển tuyến trong quá trình điều trị mà CHÍNH HỌ tự cảm thấy không biến chuyển hoặc biến chuyển chậm
    Vậy sẽ giải quyết theo từng trường hợp:
    1. Khi bệnh nhân vào viện thì với trình độ chuyên môn của mình các bs sẽ nhanh chóng phát hiện ra bệnh nhân có nằm trong tình trạng cấp cíu thật sự hay không??
    + Nếu họ ko vội vã thì hãy bình tĩnh để người nhà nằm đó đợi đến lượt, ra ngoài mua hạt hướng dương với cả chai lavie thần thánh ngồi cắn và thong thả đọc truyện Lenin trong hiệu tóc, đừng rách ruột.
    + Nếu mấy ông bs vội vàng làm các động tác abc xyz rồi mời người nhà ra bớt ngoài để lại 1-2 người gặp gỡ riêng và trao đổi thì có nghĩa là tử thần đang lượn lờ quanh đó nên bọn vàng vẩu bậu xậu nên lượn thật nhanh dành oxy cho người nhà mình kẻo muộn và cũng xác định gọi kèn trống, đừng oán thán.
    2. Khi người nhà bệnh nhân đang điều trị mà thấy kết quả chậm, không như mong muốn theo suy nghĩ của mình thì XIN CHUYỂN VIỆN sang viện khác hoặc sang nước khác có đéo gì đâu???
    Đọc đến đây 1 số anh vẩu chìa lại rồ lên chửi tôi rằng xin chuyển nó có cho chuyển đéo đâu nên bố mới đánh ahiehie xin thưa là đéo ai giữ cacc cả mà nguười ta chỉ giải thích cho mình thấy cái lợi và hại khi chuyển, thế thôi. Cacc đòi mang hồ sơ bệnh án đến ghi rõ to và sắc nét là TAO XIN CHUYỂN VÀ ĐÉO CẦN GIẢI THÍCH VÌ TAO KO TIN CHÚNG MÀI và nhớ ký ghi rõ họ tên. Tôi cam đoan chỉ trong nửa nốt nhạc anh sẽ thỏa mãn hị hị
    À anh nào đó vừa nói cái gì bảo hiểm đó hả?? Xin thưa bảo hiểm là 1 đơn vị tách biệt đéo liên quan đi mà thắc mắc với nó nhưng này khi cacc đã nói đến bảo hiểm thì cacc có vẻ đã care xèng hơn sức khỏe của người nhà dồi đó. Đến người nhà còn xoắn thì đừng đòi hỏi người ngoài phải tốt với bệnh nhân. Nhé

    • Hạ hỏa đi bạn,nói làm gì với những thể loại ko hiểu biết,bây giờ hãy cảnh giác với tất cả những ai đang đứng đối diện với mình,những bn hay người nhà bn nếu có thái độ khác thường hãy cẩn thận,chuyện buồn ngành y làm đau lòng thầy thuốc

  27. Anh Phúc dùng từ “sẽ” rõ là anh đang chơi chữ rồi c X à. Từ lâu người nhà BN đã là đối tượng hành hung tiềm ẩn trong mắt NVYT rồi. Và cách đối xử của NVYT hiện nay cũng phải uốn éo để an toàn cho mình đã. BN và người nhà có thể cảm nhận rõ ràng sự thiện chí từ phía NVYT nhưng chất lượng CSYT thực sự thế nào thì đúng như chị Hoang Huong nói chỉ có giời mới biết được. nên cả hai phải làm đc điều c X mong đợi là ngồi thẳng thắn với nhau. Ko có tương lai sáng lạn nào có thể xây dựng từ nền tảng ko trung thực được

    • Phải bắt đầu bằng thiện chí, tử tế và thẳng thắn minh bạch. Nếu ko ai cũng sẽ nạn nhân. Người bệnh là nạn nhân của nvyt và ngược lại

  28. Tại sao thần thánh lại để chuyện này xảy ra??? (Xin lỗi chị là đã đường đột vào nhà chị nhưng mình không thể kìm được cảm xúc khi nhìn thấy hình ảnh và mấy lời chia sẻ ấy được).

  29. Tớt ăn cắp từ gup kín:
    ——

    Cuối tuần rỗi rãi kể chuyện năm ngoái, nhân mới có vụ bác sỹ bị người nhà bệnh nhân đánh.

    Năm ngoái ông con zai nhà tôi ốm. Ban đầu là sụt sịt vì thời tiết, sau bị viêm tai giữa nhẹ. Kéo dài hơn 2 tuần, mẹ nó ngang bướng không cho dùng kháng sinh, dẫn đến nặng lên, sốt cao, khóc quấy các kiểu.

    Hôm đó là sáng thứ 6, cho vào Nhi TW khám, bác sỹ giữ lại luôn. Bảo là phải tiêm kháng sinh (tiêm chậm). Thế là nằm viện. Chiều hôm đó đi kiểm tra soi khám các cái, rồi cả nhà 3 người rục rịch ở lại viện. Dự kiến là 4 ngày.

    Nói chung thì bác sỹ hộ lý y tá ở khoa Tự nguyện đó cũng nhẹ nhàng. Ngày hỏi thăm một bận, đêm hôm đo nhiệt độ cho uống thuốc đặt thuốc các cái không nề hà (sau mới biết cả cái găng cao su cũng tính phí hehe).

    Khổ cái sau 3 ngày con tôi vẫn sốt cao. Kháng sinh thì tiêm, thuốc hạ sốt thì vừa uống vừa đút đuýt suốt ngày. Chiều thứ 2 có bác sỹ đến khám, rồi cho đi chụp phim. Xong bảo bị viêm phổi rồi, may là nhẹ thôi.

    Tôi hỏi, sao lại viêm phổi? Bảo, nhiều nguyên nhân, có thể do viêm tai này mà gây ra. Hỏi, sao hôm vào viện không cho đi làm luôn? Trả lời, vì hôm đó là chiều thứ 6 rồi.

    Địt cụ nghe trả lời thế thử hỏi có điên không cơ chứ? Nếu không phải công dân kiểu mẫu, liệu có chắc là sẽ không chốt vào cái loa vừa phát ngôn câu đó hoặc ít ra là chửi bới quát tháo không? Nhà tôi thuộc dạng hiền, vả lại con mình đang cần họ chữa, nên chỉ lắc đầu ngao ngán rồi bảo, làm ăn vớ vẩn thế này thì chết. Bác sỹ xin lỗi mấy câu rồi thôi.

    Kết quả là con zai phải đổi thuốc, tăng liều lượng kháng sinh từ ngày thứ tư, và công cuộc nằm viện của nhà tôi kéo lên thành 10 ngày.

    Hôm đó mà không kìm chế, có khi cũng được lên báo ahihi.

  30. Đây là chuyện anh em thân hữu tâm sự với nhau trong gup kín chứ ko phải tuyên giáo đặt hàng mà có mắm muối

  31. Ở đâu chả thế, không tiền thì xài bài thuốc lục bản mộc, nhị lạng đinh, tứ quả, ngũ bông,tam đại nhang, nhất chi ảnh, bát nhân khiêng :v

  32. Ra ngoài thì họ lại giới thiệu vào viện để điện não đồ, điện xong tìm mãi mới được BS đọc nhưng nhìn ổng như thợ hồ nên sinh nghi. Quả nhiên ông ta phán qua quý và giư mẹ hồ sơ bảo bệnh này phải theo dõi uống thốc để cho tiện thì cuối giờ về nhà ổng.

    • Bỏn muốn ăn, muốn mở pk gì gì cũng được. Nhưng đừng ra rả cao đạo với đời, dm nghe mà hãm.

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*